Đi qua những đám đông nhộn nhịp và những con phố đông đúc
Một mình tôi phải đo đất lạnh dưới chân
Hãy dũng cảm lên, không có gì to tát cả
Đi qua bao mùa xuân, hạ, thu, đông
Nhiều cảnh hoàng hôn mờ ảo trải trên đỉnh núi
Mỗi lần tôi vẫn coi bình minh là sự khởi đầu của một cuộc sống mới
Tôi la hét, khóc lóc, nhắm mắt lại và ngủ một cách lén lút.
Khi mệt mỏi, bị thương hay đau đớn, hãy cuộn tròn trong góc và ôm mình thật chặt
Khi lớn lên bỏ nhà đi, ai vấp ngã cũng không tự đứng dậy được
Nhỡ, mất, nhỡ tôi nhầm nỗi cô đơn là bài thuốc dân gian thì sao?
Không sao đâu, quá khứ sẽ qua thôi
Điều tôi muốn là ngày mai, điều tôi muốn là lòng kiêu hãnh
Cố lên em còn phải đồng hành cùng nhiều người
Điều tôi muốn là chính tôi, người sẽ không đánh mất phương hướng của cuộc hành trình của tôi