1. Trái tim ở rất xa, bắt đầu từ đôi chân.
Khi tôi đang làm marketing, có một đồng nghiệp là hiệu phó của một trường học nào đó. Bởi vì anh ấy không muốn chấp nhận hiện trạng và trong lòng vẫn còn những ước mơ còn dang dở nên anh ấy đã bắt đầu sự nghiệp thứ hai sau công việc và trở thành thành viên của đội chúng tôi. Hiệu trưởng này rất khôn ngoan, có mối quan hệ tốt và có tính cách bảo vệ mọi người. Ông cũng làm việc chăm chỉ để thúc đẩy công việc tiếp thị. Rốt cuộc, nền tảng là ở đó.
Tại hội nghị cuối năm, hiệu trưởng đã chia sẻ kinh nghiệm này:
Tôi đã làm việc ở trường hàng chục năm. Tôi là người siêng năng và cầu tiến, không nịnh nọt, không khoe khoang và tận tâm. Dù tôi đã trở thành phó hiệu trưởng nhưng nếu không có chuyện gì xảy ra thì vài năm nữa tôi sẽ trở thành hiệu trưởng. Nhưng tôi biết rằng tôi sẽ không có được vài năm nữa, vì vài năm nữa tôi sẽ nghỉ hưu. Dù có trở thành hiệu trưởng thì sau khi nghỉ hưu, Sống cuộc sống già nua lang thang ở nhà cũng không phải là điều tôi mong muốn. Tôi nghĩ mọi người nên nhận ra ngày càng nhiều giá trị lớn lao hơn khi họ còn sống. Dù nhiều đồng nghiệp ở đây trẻ hơn tôi nhưng ngành này không xét đến tuổi tác của tôi, chỉ xét xem tôi có ý tưởng, có trao cho tôi những cơ hội như nhau hay không...
Sau khi nghe những lời nói hào phóng của hiệu trưởng, ông không hùng biện nhưng lời nói lại tràn đầy sự chân thành. Suy cho cùng, anh vẫn chưa bị thùng thuốc nhuộm của thế giới lây nhiễm, vẫn duy trì mục tiêu theo đuổi ban đầu và lòng dũng cảm để có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Hình ảnh/Đầu hè
Vì đã chọn nơi xa xôi nên chỉ quan tâm đến chặng đường vượt qua mưa gió. ---Vương Quốc Trấn
Người ta nói rằng sự lựa chọn quan trọng hơn sự chăm chỉ. Có bao nhiêu người đi làm gần hết cuộc đời mà không biết mình thích hay giỏi nghề gì mà chỉ làm những công việc quen thuộc; một số người nhận thấy mình không phù hợp hoặc có niềm đam mê lâu dài với nghề khi đang ở đỉnh cao sự nghiệp, sau đó quay lại điểm xuất phát và chọn lại ngành: Tất nhiên, một số người may mắn khám phá được sở thích của mình khi còn trẻ, và thông qua đào tạo có mục tiêu, họ có thể trở thành người dẫn đầu ngành khi còn trẻ.
Hiệu trưởng này có thể đảm nhiệm chức vụ với ít hơn một người và hơn mười nghìn người. Dù có tiếp tục thực hiện theo kế hoạch thêm vài năm nữa thì cuộc sống sau khi nghỉ hưu của ông cũng sẽ vô tư và đầy màu sắc. Tuy nhiên, vì không hài lòng với hiện trạng và muốn phấn đấu cho vẻ đẹp mà mình chưa từng có nên anh đã lựa chọn khoảng cách và thử thách, đồng thời phải chấp nhận những thất bại, khó khăn, thậm chí là khổ nạn lớn hơn.
Hình ảnh/Đầu hè
2. Một thực hành khác trong cuộc sống - qua gió và mưa.
Có người nói: Cuộc đời quá ngắn ngủi, hãy bớt quan tâm đến người khác, chăm sóc tâm hồn mình nhiều hơn, chú ý hơn đến sự trưởng thành của bản thân, chỉ học hỏi từ người khác và chỉ so sánh với chính mình.
Khi tôi lần đầu tiên chuyển từ làm công việc chiếu lệ sang yêu thích nó, tâm trạng của tôi đã thay đổi - sự yên bình và tĩnh lặng.Mỗi lần nhắc đến điều này, tôi đều muốn gửi lời cảm ơn đến các lãnh đạo và các thầy cô. Nếu không có sự bao dung và hướng dẫn của họ, tôi sẽ không có được ngày hôm nay. Những khoảnh khắc đẹp luôn truyền cảm hứng cho tôi.
Để khẳng định khoảng cách, các vấn đề cũng nối tiếp nhau xảy ra. Chỉ có thủ đoạn mới có thể tạo nên sự hoàn hảo, và vấn đề lớn nhất chính là con quỷ bên trong!
Hình ảnh/Đầu hè
Vì vấn đề về hệ thống phân phối lợi ích trong công việc nên tôi luôn rơi vào tình thế “bất công”, và lúc đó tôi không có khả năng giải quyết cái gọi là “bất công” này. Không thể tránh khỏi cảm giác bất bình, không cam lòng, bất công, thậm chí là tức giận...
Lúc đầu, tôi không thể thoát ra khỏi ngõ cụt bất công, cho đến khi gặp phải ba combo chí mạng:
Tại sao bạn làm công việc này?
Bạn dự định làm việc đó trong bao lâu?
Bạn nghĩ nên làm gì?
Ba câu hỏi này như một cái tát vào mặt, đánh thức tôi - tôi đang ở đâu?Tôi đang đi đâu vậy?Làm thế nào để tôi đến đó?
Bây giờ bạn đã quyết định được mình muốn đi đâu và có phương hướng, bạn nên nhìn về phía trước và tập trung vào bản thân.
Cuộc sống vốn dĩ không công bằng nên đừng quan tâm đến được mất trước mắt; cuộc sống cũng rất công bằng, và mỗi bước đi của bạn đều có giá trị.Cuộc sống có thể được so sánh, nhưng nó được so sánh với con người của bạn ngày hôm qua. Đã ba người thì nhất định phải có thầy. Hãy học hỏi từ những người giỏi hơn mình và áp dụng những gì bạn đã học được. Ngay cả khi bạn chỉ tiến bộ một chút mỗi ngày thì đó cũng là sự tích lũy tích cực.
Hình ảnh/Đầu hè
Khi tôi tự mình nhận ra điều này, tôi tập trung nhiều hơn vào việc cải thiện khả năng của mình. Mặc dù lúc đầu tôi tính toán được mất trong đầu và luôn kiểm soát cảm xúc của mình.Dù tôi không phải là người có tài ăn nói hay thậm chí là người có thể làm việc chăm chỉ để kiếm được tín dụng, nhưng tôi biết rằng giá trị của tôi phản ánh sức mạnh và khả năng kiếm tiền của tôi, vì vậy thà nói nhiều hơn là làm nhiều hơn, và hãy để bản thân có sức mạnh trước.
Lời của sếp luôn nhắc nhở tôi – tình thế đang mở ra!Ngay cả khi đối mặt với sự bất công, thay vì phàn nàn, tốt hơn hết hãy chấp nhận nó, chấp nhận nó một cách quảng đại và tin rằng mọi thứ đều ở đây để cứu rỗi bạn.Bất hạnh nằm ở nơi phước lành, và phước lành nằm ở nơi bất hạnh!