Trong thế giới ồn ào này, chúng ta luôn vội vã theo đuổi ước mơ và mục tiêu của mình.Tuy nhiên, luôn có một số thỏa thuận vượt qua giới hạn của thời gian và trở thành kim chỉ nam vĩnh cửu trong trái tim chúng ta.Thỏa thuận giữa tôi và cô ấy là một sự tồn tại như vậy.
Đó là một buổi chiều đầy nắng, chúng tôi đang ngồi dưới tán cây trong khuôn viên trường, nói về những ước mơ tương lai và những lời hứa chung của chúng tôi.Cô nói rằng dù tương lai có chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng phải ghi nhớ khoảnh khắc này, những ước mơ chung và sự cam kết của chúng ta với nhau.Đôi mắt cô sáng và kiên định, như thể cô có thể nhìn thấu mọi khó khăn, bối rối.
Tuy nhiên, số phận luôn thích trêu đùa chúng ta.Một căn bệnh bất ngờ đã cướp đi mạng sống của cô ấy và sự đồng thuận của chúng tôi.Kể từ đó, tôi cô đơn, đối mặt với những thử thách của cuộc sống và dư âm của sự cô đơn.Mỗi khi tôi cảm thấy bối rối và bất lực, sự đồng thuận vĩnh cửu đó giống như một tia sáng, dẫn đường cho tôi hướng về phía trước.
Tôi học cách tìm sức mạnh trong sự cô độc và sự thoải mái trong tiếng vang.Sự đồng ý của cô đã trở thành động lực cho cuộc đời tôi, giúp tôi dũng cảm đối mặt với mọi khó khăn, thử thách.Dù mẹ không còn ở đây nhưng những lời hứa, ước mơ, nụ cười của mẹ đều khắc sâu trong trái tim tôi.
Theo thỏa thuận vĩnh cửu này, tôi học cách trân trọng từng khoảnh khắc và biết ơn mọi cuộc gặp gỡ.Tôi biết rằng dù mẹ không còn ở bên tôi nữa nhưng tinh thần và lời hứa của mẹ sẽ luôn ở bên tôi.Bất cứ khi nào tôi nghe thấy tiếng vang, tôi sẽ nghĩ về cô ấy, sự đồng ý của chúng tôi, về những giấc mơ và nụ cười chúng tôi từng có.
Trong cuốn nhật ký buồn này, tôi muốn nói với cô ấy: Cảm ơn bạn của tôi, lời đồng ý của bạn đã trở thành ngọn hải đăng không bao giờ tắt trong trái tim tôi.Tôi sẽ mang theo lời hứa của bạn và tiếp tục bước đi mãi mãi.