Một người bạn đột nhiên gửi tin nhắn cho tôi và hỏi tôi có ở đó không. Tôi thực sự không muốn trả lời, bởi vì nhiều người đã nhiều năm không liên lạc với bạn hầu như chỉ có một lý do đột ngột liên lạc với bạn, đó là để vay tiền.Tôi tò mò không biết mình sẽ từ chối như thế nào nên đã trả lời.Kết quả là cô ấy nói với tôi rằng cô ấy muốn nói chuyện với tôi, và sau đó cô ấy nói với tôi một điều. Cô ấy (đã kết hôn) đã yêu một người khác. Anh trẻ hơn cô, rất đẹp trai, có giọng nói hay và là người đàn ông đáp ứng mọi mơ ước của cô về bạn trai khi còn trẻ. Cô ấy hỏi tôi phải làm gì.
Tôi chợt nhớ đến việc tôi rất ghét gian lận khi còn trẻ. Thái độ nhất quán và kiên định đó khiến cho đến ngày nay tôi vẫn băn khoăn, liệu chế độ một vợ một chồng có thỏa mãn được mong muốn kiên định của một người dành cho bạn đời của họ và liệu nó có thể hạn chế ham muốn ăn uống lén lút của ai đó trong mọi tình huống không?Hay trực tiếp hơn, đó là chứng chỉ hạn chế ham muốn, hay đó là sự tự chủ mà người bình thường không thể coi thường?
Lấy nhau nhiều năm, tôi mới biết tại sao lúc tôi còn trẻ người ta luôn nói xấu tôi mà bạn vẫn không hiểu.Đúng vậy, nếu bạn không có kinh nghiệm thì bạn không có quyền phát biểu ý kiến, hoặc ý kiến của bạn chỉ có thể là những gì bạn nghĩ lúc đó. Nhiều năm sau, bạn có thể cười nhạo chính mình.
Tôi không biết cách thuyết phục. Nói thẳng ra thì tôi đã từng ở đó rồi.
Bạn có thể thưởng thức bánh bao trong nhiều năm, nhưng thỉnh thoảng bạn có thèm cơm không?Có lẽ nói điều này không thích hợp nhưng đó là sự thật.
Tôi thừa nhận rằng nhiều năm chung sống và nhiều năm thường ngày đôi khi khiến tôi khao khát máu tươi, nhịp tim đập dữ dội, đôi tai nóng rát và những mong đợi không thể kiểm soát được.
Thế là tôi nói tôi hiểu. Trong hoàn cảnh hiện tại, tôi hiểu tại sao rất nhiều cuộc hôn nhân lừa dối lại được tha thứ.Thực ra không chỉ vì con mà còn vì cảm xúc, lý do. Tất nhiên, lý do tôi nói đến không phải là tự chủ mà là lý do phải trở về với gia đình.
Tôi là một bà nội trợ toàn thời gian, và vòng tròn sống của tôi rất nhỏ, nhưng ngay cả vòng tròn nhỏ như vậy cũng không ngăn cản tôi gặp đủ loại người. Tôi tỉnh táo hơn bất kỳ ai khác và tôi có thể khao khát máu mới.Đây là bản chất của con người. Nhưng điểm đến cuối cùng của những người muốn mời tôi ăn tối phải là khách sạn. Có thể đối với họ, đây chỉ là một cuộc tình, một nụ cười sau bữa tối, hay một điều gì đó để khoe khoang với bạn bè.Tuy nhiên, đối với tôi, kết quả cuối cùng không kém gì một cuộc chiến tranh thế giới.
Trên thế giới này không có bức tường kín gió. Mọi người hàng xóm mỉm cười với bạn, và mọi người lạ nhìn thấy một người đàn ông bước vào nhà bạn, sẽ nhìn bạn và có những suy nghĩ nhỏ nhặt của riêng họ, rồi hình thành một chủ đề. Dù có sai thì cuối cùng nó cũng sẽ trở thành sự thật.
Tôi là người rất thận trọng nhưng khi nói đến chuyện tình dục, tôi cảm thấy không gì có thể kiềm chế được mình, nhất là tấm bằng đó.Tuy nhiên, có một điều rất quan trọng với tôi. Nếu con tôi thấy tôi như vậy thì nó sẽ đối mặt với tôi như thế nào?Tôi nên giải thích thế nào với anh ấy?Anh ấy nghĩ gì về tôi?Sẽ có bóng tối?Liệu nó có ảnh hưởng gì đến việc lựa chọn vợ/chồng trong tương lai không?
Gia đình tôi ở đâu?Làm sao tôi có thể đối mặt với chính mình?
Vì vậy tôi nói rằng tôi hiểu rằng khi bạn bước đi trong một khu vườn đầy trái cây tươi, bạn không thể không ngước nhìn và không thể không muốn hái một trái về ăn thử.
Nhưng có nên chọn nó hay không thực sự là tùy thuộc vào bạn.
Tôi nói nếu phải làm lại thì tôi sẽ không lấy chồng và muốn làm gì thì làm.
Nhưng tôi cũng biết mình đã chọn con đường này. Nó không phải là dễ dàng để đi bộ. Có quá nhiều chông gai và quá nhiều cám dỗ. Tôi vẫn hy vọng rằng tôi luôn có thể bám vào trái tim chân thật của mình. Tôi không mong mọi vai diễn trong cuộc sống đều xuất sắc nhưng tôi mong không mắc sai lầm.