Những người hạnh phúc không viết. Thật khó để nói liệu trên thế giới có người hạnh phúc hay không.
Trong võ đường văn chương có những người phụ nữ nông dân (cuối năm bận rộn làm ruộng, nuôi lợn, chặt mía); có những người thợ thủ công bận rộn với việc học tiểu học; có những bà sáu mươi tuổi ốm yếu; có bà nội trợ kéo lê lên xuống; có những bà mẹ trẻ có ba đứa con đang tranh giành từng bữa ăn; và có những người khốn khổ phải thay nội tạng, cuộc sống bấp bênh...
Nhờ chăm chỉ làm việc, có người đã vào được Hội Nhà văn, có người có tác phẩm đăng trên báo, có người đăng trên tạp chí.
Văn học là món quà cho người nghèo và là niềm hy vọng cho những ai đang phải chịu nhiều hận thù.Đối với tôi, văn học là sự lựa chọn của tôi, dù khó khăn đến đâu tôi cũng không hề hối tiếc.
Nếu cuộc đời có rạn nứt thì văn học sẽ tồn tại mãi mãi.